Cây Thường Sơn

I. Tổng quan về cây

  • Tên thường gọi: Cây thường sơn
  • Tên gọi khác: Ô rô lửa, áp niệu thảo, Thục tất, Sleng
  • Tên khoa học: Dichroa febrifuga Lour.
  • Họ: Hydrangeaceae
  • Nơi sống: Cây thường sơn mọc hoang rất nhiểu ở các tỉnh miền rừng núi nước ta, Bắc Cạn, Thái Nguyên, Hà Giang, Tuyên Quang, Hoà Bình, Hà Tây, Sapa – Lào Cai cũng có mọc. Tại Trung Quốc cũng có mọc hoang.

Cây Thường Sơn

II. Đặc điểm của cây

  • Thường sơn là một loại cây nhỏ cao 1-2m, thân rỗng, dễ gẫy, vỏ ngoài nhẵn màu tím.
  • Lá mọc đối, hình mác hai đầu nhọn, dài 13-20cm, rộng 35- 90mm, mép có răng cưa mặt trên xanh, mặt dưới tím đỏ, gân tím đỏ, không có lông hoặc hơi có lông.
  • Hoa nhỏ màu xanh lam hay hồng, mọc thành chùm nhiều hoa mọc ở kẽ lá hay đầu cành.
  • Quả mọng, khi chín màu xanh lam, đường kính 5mm, một ngăn, hạt nhiều nhỏ hình quả lê, dài dưới 1mm.

III. Ý nghĩa và tác dụng của cây

  • Theo tài liệu thường sơn vị đắng, tính hàn, có độc, thục tất vị cay, tính bình có độc. Vào 3 kinh phế, tâm và can. Có tác dụng thổ đờm, triệt ngược, thanh nhiệt hành thuỷ. Dùng chữa sốt rét mới bị hay đã lâu ngày, lão đờm tích ẩm, dẫn tới đờm đi lên sinh nôn mửa.
  • Thường sơn là một vị thuốc được dùng từ lâu đời trong đông y để chữa bệnh sốt rét (sốt rét thường hay sốt rét ác tính) rất có hiệu quả. Còn dùng chữa sốt thường. Tuy nhiên nhược điểm của thường sơn là gây nôn. Trong nhân dân có nói muốn bớt nôn cần rửa lá bằng rượu rồi mới dùng. Thường khi dùng thường sơn phối hợp với nhiều vị thuốc khác ít nôn hơn.
Xem thêm:  Cây Hoàng Nam

Viết một bình luận