Cây Tai Mèo

 

I. Tổng quan về cây

  • Tên thường gọi: Cây tai mèo
  • Tên gọi khác: Bông vàng, Phác nhật sai, Bất thực
  • Tên khoa học: Abroma augusta (L.) L.f. – Theobroma augusta L.
  • Họ: Sterculiaceae
  • Nơi sống: Loài phân bố từ Ấn Độ, qua Nam Trung Quốc, Việt Nam, các nước Nam Á châu tới Bắc Úc. Ở nước ta, cây thường mọc ở các đồi cây bụi và các bãi ven suối trong rừng nhiều nơi.

Cây Tai Mèo

II. Đặc điểm của cây

  • Cây nhỡ cao 1-3m.
  • Lá đa dạng, phiến lá hình trái xoan, dạng tim, chia thùy hay không, có khi hình trái xoan thon, thường có răng, hơi có lông nhung, với lông hình sao hay không, ở mặt dưới có nhiều hơn, dài 10-20cm, rộng 5-24cm.
  • Hoa màu tía, xếp 3-5 cái ở nách hay ở đầu cuối các nhánh có lá.
  • Quả nang, dạng màng, cao 4cm, phía đỉnh cụt và rộng hơn ở gốc, với 5 góc có cánh, hầu như nhẵn, mở ở đỉnh; hạt rất nhiều, hình trứng ngược, dài 2mm, hơi sần sùi.
  • Ra hoa quả quanh năm, chủ yếu vào tháng 5-6, có quả từ tháng 7-11.

III. Ý nghĩa và tác dụng của cây

  • Rễ, lá có vị hơi đắng, tính bình; có tác dụng hoạt huyết tán ứ, tiêu thũng, tiếp cốt. Vỏ rễ có tác dụng điều kinh, tăng trương lực tử cung nhưng không có ảnh hưởng đáng chú ý đối với dạ dày và ruột.
  • Lá non và lá bánh tẻ, tước bỏ gân cứng, vò kỹ, thái nhỏ dùng nấu canh; canh có vị nhớt, mùi thơm như rau bí. Nhân dân dùng vỏ rễ làm thuốc chữa bại liệt, lậu và điều kinh.
  • Ở Trung Quốc, rễ và lá dùng làm thuốc trị đòn ngã gãy xương, kinh nguyệt không đều và mụn nhọt sưng đỏ.
  • Ở Ấn Độ, vỏ rễ dùng trị đau bụng kinh và dùng điều kinh ở các dạng sung huyết. Lá hãm uống chữa bệnh, làm thuốc lợi trung tiện, lợi tiêu hoá.
Xem thêm:  Cây Lau Sậy

Viết một bình luận