Cây Niễng

I. Tổng quan về cây

  • Tên thường gọi: Cây niễng
  • Tên gọi khác: Giao hồ
  • Tên khoa học: Zizania caduciflora (Turz. ex Trin.) Hand.-Mazz.
  • Họ: Poaceae
  • Nơi sống: Cây này nguồn gốc ở phía đông Xibêri và còn được trồng ở Ấn Độ, Trung Quốc, Nhật Bản và nhiều nước châu Á khác.

Cây Niễng

II. Đặc điểm của cây

  • Niễng là một loại cỏ sống lâu năm, trồng giống lau, sậy, mọc dưới nước hay dưới đất nhiều bùn, cao tới 1-2m, rễ nhiều, thân rễ và thân bò (đường kính 1-1,5cm) rất phát triển.
  • Thân rỗng có vách ngang. Thân đứng, nhẵn, phần dưới gốc rất phát triển, xốp, phía ngọn gầy hơn.
  • Lá dài, hình mác dài từ 0,30-1m, rộng 2-3cm, cả hai mặt đều nhám, hai bên mép dày lên.
  • Cụm hoa là chùy hẹp, dài 30-50cm, trục to nhiều nhánh mang hoa cái ở phía trên và hoa đực ở phía dưới.
  • Thân cây thường bị một giống nấm Ustilago esculentum Hennings (esculenta=ăn được) ký sinh, làm phần thân đó phồng lên, mang nhiều đốm đen, càng già thì càng nhiều đốm đen, cấu tạo bởi bào tử của nấm.
  • Chính bộ phận thân non bị nấm ký sinh được hái bán với tên củ niễng để xào nấu, vào những tháng 9, 10, 11 đến các tháng 1- 2 năm sau. Phần này có đường kính 2,5-3cm, dài 5-7,5cm. Do bị nấm ký sinh, củ niễng (đúng ra chỉ là mầm non) trở thành bùi và béo.
Xem thêm:  Cây Mắm

III. Ý nghĩa và tác dụng của cây

  • Quả niễng hay giao bạch tử được dùng trong đông y. Theo đông y, nó có tính lạnh (hàn), vị ngọt (cam), có tác dụng chữa khát, tiêu phiền, điều dạ dày và ruột. Dùng chữa sốt, lỵ trẻ con và còn dùng làm thực phẩm.
  • Củ niễng dùng xào nấu, có vị thơm béo. Tại một số nước như Nhật Bản, quả niễng được dùng làm thực phẩm ăn độn với cơm.

IV. Cách trồng và chăm sóc cây

  • Thường vào tháng 9, người ta trồng bằng cách tách gốc ra lấy mầm rồi trồng ở những nơi nhiều bùn, nước luôn luôn ngập.
  • Trồng mỗi gốc cách nhau 50 – 60cm thành hàng hay lung tung.
  • Có nơi trồng vào tháng 11-12 sau khi đã phơi nắng cây một thời gian. Sau một năm thì thu hoạch được.

Viết một bình luận