Cây Móng Lưng Rồng

I. Tổng quan về cây

  • Tên thường gọi: Cây móng lưng rồng
  • Tên gọi khác: Quyển bá bạc, Tràng chim
  • Tên khoa học: Selaginella involvens (Sw.) Spring
  • Họ: Selaginellaceae
  • Nơi sống: Mọc hoang dại và được khai thác nhiều ở ven biển Nha Trang, Phan Rang, Đà Nẵng, Kontum.

Cây Móng Lưng Rồng

II. Đặc điểm của cây

  • Móng lưng rồng có thân mọc thành búi, có khi kết bện với các giá rễ thành một gốc cao đến 10cm, nom như thân kép.
  • Cành bên của thân cũng mọc thành búi dài 5-12cm, phân nhánh rẽ đôi mở ra trên đất.
  • Lá nhỏ hình giáo hay ba cạnh, thuôn xếp lợp lên nhau, ôm lấy cành có dạng như cây liễu bách (từ đó có tên loài là tamariscina có nghĩa là dạng liễu bách Tamarix).
  • Cây chịu được khô hạn, khi khô ráo cành lá xếp lại cuộn tròn vào trong trông như chân vịt đo đó có tên là cây chân vịt. Khi gặp ẩm ướt, cành lại mọc vươn ra ngoài từ đó có tên hồi sinh thảo (cỏ sống trở lại) từ đó gọi chệch ra là trường sinh thảo (cỏ sống lâu), cải tử hoàn hồn thảo. Và từ đó mọi người gán cho cây nhiều tác dụng bản thân nó không có.

III. Ý nghĩa và tác dụng của cây

  • Theo tài liệu cổ móng lưng rồng có vị hơi đắng, tính lạnh và sáp, dùng tươi có tác dụng phá huyết, sao đen có tác dụng cầm máu, phụ nữ có thai không dùng được.
  • Thường dùng chữa ho, nôn ra máu, đại tiểu tiện ra máu, kinh nguyệt quá nhiều và các chứng chảy máu khác. Còn dùng chữa vàng da, vàng mắt, viêm gan, bổ máu, chữa bỏng. Có thể dùng dưới dạng thuốc sắc hoặc đốt thành than tán bột rắc lên vết thương hay để uống.
Xem thêm:  Cây Cửu Lý Hương

Viết một bình luận