Cây Me Keo

I. Tổng quan về cây

  • Tên thường gọi: Cây me keo
  • Tên gọi khác: Găng tây, Keo tây, Găng gà
  • Tên khoa học: Pithecellobium dulce (Roxb.) Benth. – Mimosa dulcis Roxb.
  • Họ: Mimosaceae
  • Nơi sống: Ở Việt Nam, chưa rõ me tây được nhập từ bao giờ, hiện được trồng chủ yếu ở các tỉnh phía nam, dọc theo các đường phố hoặc hàng rào, từ Thừa Thiên – Huế trở vào.

Cây Me Keo

II. Đặc điểm của cây

  • Cây to, cao 15 – 18m. Thân hình trụ, phần nhiều cành mảnh, dài, có những lỗ bì và mấu thắt.
  • Lá kép có cuống chung mảnh, dài   1 – 1,5cm, chia 2 cuống nhỏ (bậc hai) mỗi cuống mang một đôi lá chét hình bầu dục hoặc hình lưỡi liềm, phiến lệch, dài 2 – 3cm, rộng 0.8 – 1,8cm, hai mặt nhẵn, gốc tròn, đầu tù; lá kèm biến đổi thành gai.
  • Cụm hoa mọc ở đầu cành hoặc kẽ lá thành chùy hẹp, dài 8 – 10cm gồm nhiều đầu; hoa màu trắng; đài có răng hình tam giác, có lông ở mặt ngoài; tràng hình chuông, có lông; nhị 30 – 50, rất mảnh; bầu có nhiều lông.
  • Quả cong hình xoắn ốc, thắt lại giữa các hạt, cơm màu trắng đục; hạt hình bầu dục ngược, có vỏ ngoài đen bóng. Mùa hoa: tháng 11 – 1; mùa quả: tháng 3-5.
Xem thêm:  Cây Gừng

III. Ý nghĩa và tác dụng của cây

  • Vỏ cây me keo có vị hơi đắng, chát, tính mát và lạnh, có tác dụng thanh nhiệt, lương huyết.
  • Lá me keo được dùng để chữa đái tháo đường. Rễ, vỏ cây chữa sốt, sốt rét. Chú ý vỏ cây có độc, còn dùng để duốc cá. Cơm quả ăn được, có vị bùi và béo.
  • Gỗ me keo thường chỉ để làm củi, lá làm thức ăn cho gia súc.

IV. Cách trồng và chăm sóc cây

  • Me keo thuộc loại cây ưa sáng, có khả năng chịu khô hạn và sống được trên nhiều loại đất.
  • Cây sinh trưởng phát triển tốt trong vùng có khí hậu nhiệt đới điển hình nóng và ẩm hoặc hơi khô (Ấn Độ); nhiệt độ không khí trung bình năm từ 24 đến 28°C, tối cao tuyệt đối là 45 – 46°C.
  • Cây ra hoa quả rất nhiều, trồng được bằng hạt.

Viết một bình luận