Cây Mạch Môn Đông

 

I. Tổng quan về cây

  • Tên thường gọi: Cây mạch môn đông
  • Tên gọi khác: Mạch môn, Lan tiên, Tóc tiên, Duyên giới thảo, Xà thảo
  • Tên khoa học: Ophiopogon japonicus (L.f.) Ker-Gawl.
  • Họ: Convallariaceae
  • Nơi sống: Cây mọc hoang và được trồng ở Việt Nam để lấy củ dùng làm thuốc, nhiều nhất ở Phùng (Hà Tây), Nghĩa Trai (Hưng Yên), Ninh Hiệp (Hà Nội).

Cây Mạch Môn Đông

II. Đặc điểm của cây

  • Mạch môn đông là một loại cỏ sống lâu năm, cao 10cm đến 40cm, rể chùm, trên rễ có những chỗ phát triển thành cù mẫm.
  • Lá mọc từ gốc, hẹp dài, như lá lúa mạch dài 15~40cm, rộng 1-4mm, phía cuống hơi có bẹ, mép lá hơi có răng cưa.
  • Cán mang hoa đài 10-20cm, hoa màu xanh nhạt, cuống 3 – 5 mm, tụ thành 1-3 hoa ở kẽ các lá bắc trắng nhạt.
  • Quả mọng màu tím đen nhạt, đường kính 6mm, có 1-2 hạt

III. Ý nghĩa và tác dụng của cây

  • Trong phạm vi dân gian, mạch môn đông là một vị thuốc rất thông dụng. Cây được dùng làm thuốc ho long đờm, thuốc bổ (bệnh phổi, gầy còm). Còn dùng chữa thiếu sữa, lợi tiểu, chữa sốt khát nước.
  • Theo tài liệu, mạch môn đông có vị ngọt, hơi đắng tính hơi hàn, vào 3 kinh tâm, phế và vị. Có tác dụng thanh tâm, nhuận phế, dưỡng vị sinh tân, hóa đờm, chỉ ho, dùng chữa hư lao, ho, thổ huyết, ho ra máu, miệng khô khát, bệnh nhiệt tân dịch khô. Những người tỳ vị hư hàn, đại tiện lỏng không được dùng.
Xem thêm:  Cây Cộng Sản

IV. Cách trồng và chăm sóc cây

  • Cây mạch môn đông có thể trồng quanh năm. Để tiện nguồn giống, nên trồng cây vào lúc thu hoạch củ. Sau khi thu hoạch củ, tách từng gốc riêng rẽ, cắt bớt rễ, lá để làm giống. Cây nọ cách cây kia là 20 cm.
  • Mạch môn đông là cây ưa ẩm, ưa ánh sáng nhưng cũng chịu hạn, chịu bóng, có thể phát triển trên mọi loại đất, trừ nơi úng ngập .

Viết một bình luận