Cây Lưỡi Rắn

I. Tổng quan về cây

  • Tên thường gọi: Cây lưỡi rắn
  • Tên gọi khác: Đơn đòng, Vương thái tô, An điền, Cóc mẩn, Nọc sởi
  • Tên khoa học: Hedyotis corymbosa (L.) Lam
  • Họ: Rubiaceae
  • Nơi sống: Cây mọc hoang khắp nơi ở nước ta, thường hay gặp nhất ở hai bên đường xe lửa hay ở nơi mát. Cây còn mọc nhiều ở nhiều nước nhiệt đới khác ở Châu Á, Châu Phi và Mỹ. Tại miền nam Trung Quốc cũng có mọc.

Cây Lưỡi Rắn

II. Đặc điểm của cây

  • Lưỡi rắn là một loài cỏ nhỏ, mọc hằng năm, thân hơi vuông, mềm yếu, nhẵn, màu xanh, mang rất nhiều cành, chỉ cao chừng 0,3m.
  • Lá mọc đối, hình hơi rộng hay hình mác hẹp dài. Phiến lá 1-5cm, rộng 1-5mm, đặc biệt có thể rộng tới 1cm, hai đầu nhọn, hầu như không có cuống, mép nguyên, chỉ có gân giữa là rõ.
  • Cụm hoa mọc thành xim ở kẽ lá, cuống chính và phụ nhỏ, ngắn 5-10mm, mỗi cụm hoa gồm 2-5 hoa, hoa nhỏ, màu trắng hay hồng nhạt, đài dài ước 2mm, tràng dài chừng 2,5mm.
  • Quả nang hình bán cầu, ở đỉnh hơi phồng lên, dài rộng ước 1,8mm xung quanh có đài tồn tại, bầu có hai ngăn, hạt nhiều, hình nhiều cạnh, màu nâu, trên mặt có gợn mịn nhỏ.
Xem thêm:  Cây Sò Huyết

III. Ý nghĩa và tác dụng của cây

  • Lưỡi rắn thường được dùng để thanh nhiệt, giải độc, tiêu viêm, hoạt huyết tán ứ, tiêu thũng, giảm đau.
  • Ở Trung Quốc, lưỡi rắn được sử dụng để điều trị viêm phổi ở trẻ em, trẻ bị kinh phong, sốt cao, đau dạ dày. Ngoài ra, có thể dùng kết hợp uống trong thoa ngoài để điều trị các vết rắn độc cắn, mụn nhọt, mề đay, sưng vú, lở loét da gây đau, gãy xương, té ngã tổn thương và ứ huyết sưng đau.

Viết một bình luận