Cây Đậu Mèo

I. Tổng quan về cây

  • Tên thường gọi: Đậu mèo
  • Tên gọi khác: Đậu mèo dại
  • Tên khoa học: Mucuna pruriens (L.) DC.
  • Họ: Fabaceae
  • Nơi sống: Đậu mèo phân bố rải rác khắp các vùng nhiệt đới Đông Nam Á và Nam Á. Ở Việt Nam, đậu mèo có rải rác ở các tỉnh miền núi, đặc biệt từ Quảng Bình trở ra. Cây thường leo lên các loại cây bụi hay cỏ cao ở các quần hệ thứ sinh ven rừng kín, ở đồi hay trảng cây bụi trên đất nương rẫy mới bỏ hoang.

Cây Đậu Mèo

II. Đặc điểm của cây

  • Đậu mèo là cây ưa sáng, ra hoa nhiều, tái sinh tự nhiên chủ yếu từ hạt. Vòng đời của cây từ khi mọc đến khi tàn lụi kéo dài khoảng 4-5 tháng.
  • Là cây leo sống hàng năm, có thân khía dọc mang nhiều lông màu hung.
  • Lá có 3 lá chét hình trái xoan quả trám, mặt trên ít lông, mặt dưới có nhiều lông trắng mềm; các lá chét bên mất cân xứng, lá kèm sớm rụng.
  • Cụm hoa ở nách lá, hình chùm thõng xuống, dài tới 50cm, mang nhiều hoa và có nhiều lông ngứa. Hoa màu tím dài 5cm.
  • Quả hình chữ S, dài 5-8cm, rộng 1,2cm; dẹt, không có nếp gấp, phủ đầy lông tơ ngứa màu hung. Hạt 5-6, hình trứng, màu hạt dẻ.
  • Mùa hoa quả: tháng 1-3
Xem thêm:  Cây Bạch Chỉ Nam

III. Ý nghĩa và tác dụng của cây

  • Dân gian thường dùng hạt bổ đôi đắp hút nọc độc rắn cắn.
  • Ở Ấn Độ, hạt được dùng trục giun đũa
  • Hạt cũng được dùng làm thuốc tẩy xổ, nhưng với liều quá cao có thể gây rối loạn đường ruột và có thể gây tử vong.
  • Ở Lào, người ta sử dụng rễ làm thuốc.

Viết một bình luận